Tiêu điểm

Dennis Crowley: Gã trai ham chơi thành doanh nhân thành đạt


1a.jpg
Dennis Crowley, Giám đốc điều hành và là người đồng sáng lập của Foursquare.


ICTnews - Đối với Dennis Crowley, nhà đồng sáng lập của dịch vụ xã hội nổi tiếng Foursquare, cuộc sống luôn là một "cuộc chơi". Chính suy nghĩ đó đã giúp anh xây dựng thành công một công ty có giá trị 600 triệu USD như ngày hôm nay.
Foursquare là một mạng xã hội chia sẻ địa điểm trên các thiết bị di động hiện đại, giúp người dùng chia sẻ địa điểm hiện tại của mình cùng những nơi thú vị khác xung quanh đó bằng cách “Check-In” (đánh dấu địa điểm cho thiết bị đi động). Dennis Crowley đã bán công ty đầu tiên cho Google. Công ty thứ hai - Foursquare, hiện có gần 100 nhân viên, 16 triệu người sử dụng và đang dần dần hướng tới giá trị một tỷ USD.
Crowley là "con đẻ" của thế giới công nghệ đang phát triển cao của New York, nhưng thành công mà anh đạt được không dễ dàng gì. Crowley đã phải trải qua những thất bại và sự chán nản. Thật khó hình dung con đường mà cậu thanh niên ham chơi Crowley đã đi để trở thành một trong những doanh nhân trẻ thành công nhất trên thế giới.
Ham chơi nhưng lại có tố chất doanh nhân
Crowley lớn lên trong một gia đình đầm ấm và luôn vui vẻ. Crowley kể rằng, gia đình anh hay thực hiện những cuộc thi như xem mỗi người có thể bắt tay được bao nhiêu người trong suốt lễ cầu nguyện Peace Be With You ở nhà thờ. Không lâu sau đó, chàng trai trẻ này đã biến những cuộc chơi mang tính xã hội như vậy trở thành một mạng xã hội.
Crowley nhận thấy công nghệ có thể khiến cho các điều kiện xã hội trở nên tốt đẹp hơn. Anh tiếp tục viết nhật ký trực tuyến như một thanh niên mới lớn. Blog này có tên Teendrama, là nơi chúng ta có thể tìm hiểu về quãng đời trước đó của anh.
Con người yêu công nghệ này cũng là một trong những sinh viên đầu tiên nối một phòng ký túc xá với mạng cục bộ Ethernet. Crowley thiết lập một hệ thống có tên "Getting Hammered Cam" để truyền video trực tiếp đến một máy chủ dành cho hội thảo video tại ĐH Cornell. Trên đó, anh và bạn bè ghi lại và lưu giữ kỷ niệm của những buổi tụ tập.
Mặc dù rất có “năng khiếu” tổ chức và tham gia tiệc tùng, nhưng Crowley cũng có rất nhiều phẩm chất để trở thành một doanh nhân thành đạt. Anh luôn sẵn sàng làm việc và có khiếu hài hước. Crowley có thể “gài bẫy” cũng như thuyết phục mọi người. Anh cũng có cách làm việc rất khác biệt để có thể vượt qua được những hoàn cảnh khó khăn nhất.
Trong khoảng thời gian gần tốt nghiệp, Crowley đã tạo nên một trang web cá nhân có tên Dodgeball.com. Sau khi tốt nghiệp, Crowley chuyển đến Manhattan, New York để làm việc cho Ken Allard với vai trò là một cộng sự nghiên cứu tại Jupiter Communications.
Allard đã nhận ra Crowley có một “phẩm chất lãnh đạo rất tốt". Ông cho biết: “Mọi người quây quần xung quanh anh ấy. Không phải vì anh ấy đứng giữa phòng và nói: Này, theo tôi! Anh ấy chỉ làm những thứ rất vui nhộn, vì vậy mọi người luôn muốn ở bên anh ấy. Crowley luôn như vậy và không bao giờ thay đổi”. Còn người sáng lập của Jupiter, ông Gene DeRose lại nhận thấy rằng Crowley luôn nổi bật trong số 200 - 300 nhân viên của mình: “Dennis Crowley là một người mà ai cũng phải để mắt tới”.
Khi DeRose nghe tin Crowley có thể rời Jupiter để chuyển đến một công ty di động có tên Vindigo, ông đã thuyết phục anh ở lại nhưng Crowley vẫn ra đi.

1a.jpg
Trắng tay và làm lại từ đầu

Tại thời điểm đó, Crowley dường như đang có một cuộc sống như mơ. Jonathan (J) Crowley, em trai của Dennis Crowley cho biết: “Tôi vẫn nhớ quãng thời gian rất sung túc của Dennis. Anh ấy làm việc cho một công ty công nghệ có tiếng, thường xuyên đi tiệc tùng và có rất nhiều bạn… Nhưng sau đó mọi thứ đã biến mất”.
Năm 2001, khi đó Crowley 25 tuổi, Vindigo nhiều lần cắt giảm việc làm và Crowley buộc phải ra đi. Cùng lúc, anh cũng bị đuổi khỏi căn hộ của mình. Cả mùa hè đó Crowley đi xin việc ở khắp mọi nơi nhưng công việc lúc này rất hiếm. Vào một buổi sáng tháng 9, Crowley thức dậy và anh miêu tả trên blog: “Tôi tỉnh dậy, uống một chút nước cam, bật laptop và nhận thấy có rất nhiều tin nhắn từ mọi người thông báo rằng Tòa nhà Trung tâm thương mại thế giới đã bị đánh bom. Tôi bật TV và sau đó chạy lên nóc nhà để xem... Có ít nhất 20 tầng của tòa tháp phía Nam (bên trái) bị đánh sập. Và tôi chứng kiến toà tháp phía Bắc bị đổ xuống”.
Đây có lẽ là quãng thời gian đau đớn nhất của Crowley. Chỉ trong vài tháng, anh mất việc, mất bạn gái, mất nhà, mất phương hướng và thậm chí là mất cả New York cùng với những người bạn ở đó. Crowley phải chuyển tới New Hampshire và không hề biết được là tương lai của mình sẽ ra sao?
Crowley tiếp tục ở lại New Hampshire trong 7 tháng tiếp theo. Đó là một thời kỳ khó khăn, tinh thần của anh bị suy sụp. J cho biết: “Anh ấy đã chuyển từ một nơi xa hoa như New York tới một căn nhà truợt tuyết nhỏ ở New Hampshire, trước kia anh ấy kiếm được rất nhiều tiền, còn nay chỉ kiếm được 6 USD cho một giờ dạy bọn trẻ trượt tuyết”.
Sau đó, Crowley được nhận vào một chương trình ITP của trường ĐH NewYork (NYU). Anh đóng gói đồ đạc và chuyển về Manhattan. Tại đây anh gặp lại một cậu sinh viên của trường này tên là Alex Rainert. Cả hai có rất nhiều sở thích chung như chơi game, di động, các hoạt động xã hội, âm nhạc và thể thao. Vì vậy, họ nhanh chóng trở thành bạn tốt của nhau. Cùng sáng lập lên dự án Dodgeball, tiên phong trong vai trò là nhà cung cấp dịch vụ “check-in” (đánh dấu địa điểm cho thiết bị đi động). Rainert cho biết: “Nghĩ lại thật buồn cười. Rất nhiều điều chúng tôi thảo luận về game video sau này đã được ứng dụng cho Dodgeball và Foursquare".
Crowley đã giới thiệu ứng dụng này cho những sinh viên khác của NYU và cùng với Giáo sư Clay Shirkey phát triển ứng dụng này trong một nghiên cứu độc lập. Với sự giúp đỡ của Shirkey, Rainert và Crowley đã thử nghiệm những tính năng di động và xã hội khác cho Dodgeball.
Người dùng sẽ "check-in" vào các quán bar hay khách sạn bằng cách gửi một tin nhắn văn bản và tất cả bạn bè của họ cùng dùng dịch vụ này sẽ nhận được văn bản trong đó có thông tin của địa điểm đó.
Sau đó, họ đã “gõ cửa” Google để tìm vốn kinh doanh Dodgeball. Tại thời điểm này, Google đang phát hành cổ phiếu đầu tiên ra công chúng (IPO) vì vậy họ không có hứng thú đầu tư vào những công ty mới khởi nghiệp. Dennis đã thuật lại lời nói của Google khi gặp họ: “Chúng tôi không thực sự muốn đầu tư tài chính cho các công ty mới nhưng các bạn có thể đến đây và làm việc”. Giây phút ấy là một trong những thời khắc quan trọng trong sự nghiệp của Crowley. Anh ấy viết trên blog: “Xin chào các bạn, hôm nay, dự án dodgeball.com đã được Google mua lại".
Tuy nhiên, phút hào quang ấy không kéo dài được bao lâu. Chỉ một năm rưỡi sau đó, Crowley và Rainert đều nhận ra rằng họ không phù hợp với Google. Thay vì giúp Dodgeball phát triển, Google đã “dập tắt” nó.
Crowley một lần nữa thấy vô cùng thất vọng: “Ôi Chúa ơi, chúng tôi đã bán một công ty cho Google. Và sau đó, nó không phát triển được, tôi sẽ phải làm gì? Tôi sẽ chẳng thể nào tìm được việc vì không ai muốn thuê một kẻ thất bại. Tôi không biết phải làm gì”.
Ấp ủ và hiện thực hóa ý tưởng
Sau Google, Crowley làm việc cho một công ty có tên Area/Code. Rainert cũng tìm được một công việc khác. Tuy nhiên cả hai vẫn âm thầm học hỏi kinh nghiệm để xây dựng công ty tương lai của họ, Foursquare.
Ở vị trí mới, Rainert học cách phát triển và quản lý đội ngũ chuyên về sản phẩm. Còn Crowley làm việc về game, sau đó anh gặp Naveen Selvadurai. Crowley nhớ lại: “Selvadurai là người duy nhất biết về cách thức xây dựng những ứng dụng iPhone”.
Tại thời điểm này, App Store của Apple đã xuất hiện được gần 1 năm. iPhone ngày càng phổ biến, tạo nên một thị trường hoàn toàn mới cho dịch vụ Dodgeball. Một lần nữa, Crowley có lại cảm hứng làm việc. Công nghệ đã bắt kịp ý tưởng có tầm nhìn rất xa của anh ấy. Crowley ngừng tụ tập và J cho biết: “Khi Dennis dừng tụ tập thì bạn sẽ biết anh ấy đang thực hiện một cái gì đó rất lớn”. Trong cả 1 tuần của tháng 1/2009, J không hề nghe được tin tức gì về anh trai mình. Sau đó, J và nhóm bạn của Crowley nhận được một bức thư viết: “Tôi đã xây dựng nó, bạn nghĩ đó là cái gì? Nó là phiên bản đầu tiên của Foursquares, nó sẽ có tên gọi đầu tiên là Jimmy Disco”